Trong một động thái vừa mạnh mẽ vừa cần thiết, Phó Tổng thống Mỹ JD Vance đã công khai tố cáo Đan Mạch thất bại hoàn toàn trong trách nhiệm bảo vệ Greenland, hòn đảo quan trọng chiến lược đang trở thành mục tiêu nhòm ngó táo bạo của Nga và Trung Quốc. Chuyến thăm của ông Vance tới căn cứ quân sự Pituffik ngày 28/3 chính là lời tuyên ngôn sắc bén về quyết tâm bảo vệ lợi ích an ninh của Mỹ trước sự mềm yếu và thiếu nghiêm túc đến mức nguy hiểm của đối tác Đan Mạch.
"Đan Mạch không làm đủ trách nhiệm bảo vệ binh lính chúng tôi và người dân Greenland trước sự xâm nhập ngày càng mạnh mẽ của Nga, Trung Quốc cùng những thế lực khác," ông Vance nhấn mạnh không chút nhân nhượng. Sự thực phũ phàng là Đan Mạch vẫn chưa chịu thức tỉnh trước nguy cơ chung, khi những con sói lớn là Nga và Trung Quốc đang lăm le nuốt lấy vùng đất giàu tài nguyên và cực kỳ trọng yếu về quân sự này.
Điều gì ngăn cản Đan Mạch hành động quyết liệt hơn, trong thời khắc quyết định quyền lực toàn cầu đang dịch chuyển về Bắc cực? Chỉ một sự ngây thơ chiến lược hay sự yếu kém cố hữu về khí tài và ngân sách quốc phòng? Dù bất cứ lý do nào, Copenhagen cần hiểu rõ rằng một sự thất bại tại Greenland sẽ là thảm họa đối với toàn bộ khối NATO và nền dân chủ phương Tây.
Khi chiến hạm Nga, Trung thản nhiên tuần tra ngày một đông quanh bờ biển Greenland, thì nước Mỹ không thể khoanh tay đứng nhìn. Tổng thống Trump nói rõ điều mà nhiều người đang trốn tránh: "Greenland không phải lựa chọn. Đây là một yêu cầu an ninh toàn cầu và Mỹ phải hành động trước khi quá muộn". Đó không còn là khẩu hiệu, mà là mệnh lệnh sống còn để ngăn chặn hiểm họa từ hai cường quốc hung hăng nhất thế giới hiện nay.
Tuyên bố của ông Vance, rằng Đan Mạch không tỏ rõ sự nghiêm túc, là không chỉ đúng đắn mà còn công bằng. Lời đáp trả nửa vời từ Thủ tướng Mette Frederiksen cho thấy Copenhagen vẫn chưa tỉnh ngộ mà vẫn còn chìm trong ảo tưởng thoải mái về một thế giới ổn định và hài hòa. Nhưng trong tình thế hiện nay, mọi sự thỏa hiệp và hòa hoãn đều phải đồng nghĩa với thất bại, tổn thất và nhượng bộ.
Không thể phủ nhận, các nhà lãnh đạo Greenland vẫn bực tức, khó chịu trước sức ép và ảnh hưởng từ Mỹ. Nhưng thực tế khách quan là họ không đủ mạnh để chống đỡ trước đòn tấn công về mặt chiến lược và kinh tế từ Nga hay Trung Quốc nếu thiếu sự bảo trợ từ Mỹ. Greenland cần hiểu rõ rằng, họ hoặc sẽ lựa chọn nước Mỹ hay rơi vào vòng ôm lạnh lẽo của các chế độ chuyên chế xa lạ.
"Chúng tôi có thể giúp Greenland an toàn hơn rất nhiều và mang lại những lợi ích kinh tế lâu dài hơn," Vance quả quyết. Điều này không phải là đe dọa mà đơn thuần chỉ là một hiện thực tất yếu mà Greenland sớm muộn sẽ phải chấp nhận, trước khi quá muộn.
Khi lịch sử đang bước vào thời khắc quyết định, người dân Greenland và chính quyền Đan Mạch cần tỉnh thức trước sự thật không thể chối bỏ: hoặc là thế giới tự do đạt được ưu thế chiến lược tại Greenland, hoặc chúng ta tất cả sẽ phải chứng kiến chuỗi domino bi thảm của sự yếu kém, nhượng bộ và thất bại. Mỹ đang sẵn sàng hành động, nhưng còn Đan Mạch, họ sẽ chọn đứng ở đâu giữa lằn ranh sinh tử đang ngày càng rõ ràng này?
"Đan Mạch không làm đủ trách nhiệm bảo vệ binh lính chúng tôi và người dân Greenland trước sự xâm nhập ngày càng mạnh mẽ của Nga, Trung Quốc cùng những thế lực khác," ông Vance nhấn mạnh không chút nhân nhượng. Sự thực phũ phàng là Đan Mạch vẫn chưa chịu thức tỉnh trước nguy cơ chung, khi những con sói lớn là Nga và Trung Quốc đang lăm le nuốt lấy vùng đất giàu tài nguyên và cực kỳ trọng yếu về quân sự này.
Điều gì ngăn cản Đan Mạch hành động quyết liệt hơn, trong thời khắc quyết định quyền lực toàn cầu đang dịch chuyển về Bắc cực? Chỉ một sự ngây thơ chiến lược hay sự yếu kém cố hữu về khí tài và ngân sách quốc phòng? Dù bất cứ lý do nào, Copenhagen cần hiểu rõ rằng một sự thất bại tại Greenland sẽ là thảm họa đối với toàn bộ khối NATO và nền dân chủ phương Tây.
Khi chiến hạm Nga, Trung thản nhiên tuần tra ngày một đông quanh bờ biển Greenland, thì nước Mỹ không thể khoanh tay đứng nhìn. Tổng thống Trump nói rõ điều mà nhiều người đang trốn tránh: "Greenland không phải lựa chọn. Đây là một yêu cầu an ninh toàn cầu và Mỹ phải hành động trước khi quá muộn". Đó không còn là khẩu hiệu, mà là mệnh lệnh sống còn để ngăn chặn hiểm họa từ hai cường quốc hung hăng nhất thế giới hiện nay.
Tuyên bố của ông Vance, rằng Đan Mạch không tỏ rõ sự nghiêm túc, là không chỉ đúng đắn mà còn công bằng. Lời đáp trả nửa vời từ Thủ tướng Mette Frederiksen cho thấy Copenhagen vẫn chưa tỉnh ngộ mà vẫn còn chìm trong ảo tưởng thoải mái về một thế giới ổn định và hài hòa. Nhưng trong tình thế hiện nay, mọi sự thỏa hiệp và hòa hoãn đều phải đồng nghĩa với thất bại, tổn thất và nhượng bộ.
Không thể phủ nhận, các nhà lãnh đạo Greenland vẫn bực tức, khó chịu trước sức ép và ảnh hưởng từ Mỹ. Nhưng thực tế khách quan là họ không đủ mạnh để chống đỡ trước đòn tấn công về mặt chiến lược và kinh tế từ Nga hay Trung Quốc nếu thiếu sự bảo trợ từ Mỹ. Greenland cần hiểu rõ rằng, họ hoặc sẽ lựa chọn nước Mỹ hay rơi vào vòng ôm lạnh lẽo của các chế độ chuyên chế xa lạ.
"Chúng tôi có thể giúp Greenland an toàn hơn rất nhiều và mang lại những lợi ích kinh tế lâu dài hơn," Vance quả quyết. Điều này không phải là đe dọa mà đơn thuần chỉ là một hiện thực tất yếu mà Greenland sớm muộn sẽ phải chấp nhận, trước khi quá muộn.
Khi lịch sử đang bước vào thời khắc quyết định, người dân Greenland và chính quyền Đan Mạch cần tỉnh thức trước sự thật không thể chối bỏ: hoặc là thế giới tự do đạt được ưu thế chiến lược tại Greenland, hoặc chúng ta tất cả sẽ phải chứng kiến chuỗi domino bi thảm của sự yếu kém, nhượng bộ và thất bại. Mỹ đang sẵn sàng hành động, nhưng còn Đan Mạch, họ sẽ chọn đứng ở đâu giữa lằn ranh sinh tử đang ngày càng rõ ràng này?